Ngày 002.

Bạn đang có 86.400 USD trong tài khoản. Có thể một ngày bạn sẽ bị lấy trộm 10 USD. Bạn sẽ buồn và ném đi hết 86.390 USD còn lại không? 

Cũng giống như thời gian một ngày của bạn, mỗi ngày bạn có 86,400 giây – tương đương với 24h đồng hồ. Nếu chẳng may có một vài phút, vài chục phút hay thậm chí vài tiếng đồng hồ bạn chây ì, lười biếng, không năng suất – liệu có đáng không nếu bạn dành ra toàn bộ số thời gian còn lại để thương tiếc cho số giờ đã mất kia?

Mình là một đứa thích lấy một cột mốc làm ‘điểm bắt đầu’. Bắt đầu từ sáng mai mình sẽ chăm chỉ. Bắt đầu từ thứ 2 tuần tới mình sẽ là một con người mới. Bắt đầu từ mùng 1 tháng tới mình sẽ thay đổi bản thân. Bắt đầu từ năm nay mình sẽ bla bla bla. Nhưng rồi bạn biết đấy, bắt đầu thì hăng say, nhưng duy trì liệu được mấy hồi.

Thời điểm bắt đầu tốt nhất, là ngay lúc này này. Ngay lúc bạn đang đọc được những dòng này, là mấy giờ mấy phút, ngày mấy năm mấy thì nó nên là điểm bắt đầu cho sự thay đổi. Chứ đừng chờ đến một cột mốc nào giống như ở trên, vì mình tin rằng bạn cũng đã từng như vậy rồi đúng không, đâu có kết quả đâu nào. Mỗi một phút trôi qua đều quý, mỗi một giờ trôi qua đều chất lượng như nhau, 7h tối cũng như 0 giờ sáng vậy, đều là giờ vàng để bắt đầu thay đổi.

Mỗi người chọn cách đối mặt với nỗi sợ theo một kiểu khác nhau. Với mình, bây giờ khi đang sợ thất bại trong công việc, đôi khi mình bị ‘đóng băng’ và không làm gì cả. Trước tới giờ, mình chỉ toàn viết lời hay ý đẹp về bản thân chứ không dám đề cập đến những vấn đề như thế này. Tuy nhiên, mình được dạy rằng, bước đầu tiên để vượt qua được một nỗi sợ hay một sự khó khăn, là phải đối mặt và nhìn rõ về nó đã. Tinh thần trong thiền và chánh niệm cũng vậy. Khi buồn, ta làm gì đó vui vui cho hết buồn tạm thời thôi, không có giải quyết tận gốc được. Khi buồn, ta cần ngồi xuống đó, hít một hơi thật sâu, thở ra một hơi thật chậm, nhìn sâu vào trong nỗi buồn của mình, căn nguyên gốc rễ từ đâu, ai làm ta buồn, cái gì làm ta buồn – hay có phải nỗi buồn đó đến với ta vì nó khiến ta gợi nhớ đến một câu chuyện trong quá khứ hay không? Chưa biết rằng ta có thể làm gì để giải quyết chuyện đó, việc đầu tiên là nhận diện và ôm ấp nỗi buồn đó trước đã.

Mình đang cố gắng để mỗi khi ‘sợ’ thất bại và có nguy cơ trì hoãn, mình sẽ không bị ‘đóng băng’ nữa. Thay vì ngồi nghĩ xem phải làm gì để hoàn hảo nhất, làm gì từ bước đầu tiên cho thật tốt thì cứ bắt đầu thôi nào. Làm gì cũng được, đừng ngồi im. Đừng nghĩ xa đến kết quả vội, hãy tập trung vào hiện tại thôi. Hãy nhìn việc mình đang làm một cách biết ơn đi nào. Biết ơn vì ít nhất mình còn đang ngồi trong phòng điều hòa, mát mẻ có mái che, được sử dụng não. Mình đang rất may mắn hơn nhiều người ngoài kia, những người lao động vất vả mỗi ngày và ước ao được giống như bản thân mình. May mắn như vậy, có gì mà than vãn nữa chứ. Thay vì ngồi im không làm gì cả, cứ làm một ít đi, viết một vài dòng cho bản kế hoạch mới, trả lời nhanh một vài email có thể, suy nghĩ về một vài ý tưởng mới – một hai ba bốn năm viên gạch rồi sẽ trở thành hàng trăm hàng nghìn viên cho một ngôi nhà thật đẹp.

Tự nhiên nhớ lại thời điểm mình viết cuốn sách Nhắm mắt bắt được việc và Định vị bản thân – là thời điểm mình thấy bản thân làm việc rất năng suất. Có lẽ vì không có deadline hay áp lực nào ở tương lai cả, mình được tự do hoàn toàn. Mình viết vì yêu thích, đam mê, mình chẳng nghĩ về việc mỗi ngày sẽ viết bao nhiêu trang hay bao giờ mới xong. Mỗi ngày mình cứ tâm niệm trong đầu rằng hôm nay cố viết đi, một dòng cũng được, nhiều dòng càng hay. Rồi dòng này cứ bù đắp dòng kia, dần dần thành một quyển sách như vậy đó.

Mình chia sẻ như vậy không phải để nói rằng, khi đi làm gặp những khó khăn thử thách thì nên bỏ cuộc và chọn một cuộc đời tự do. Sống tự do thì dễ lắm, ai mà chẳng làm được. Bản lĩnh là khi mình tồn tại được trong một tổ chức cơ. Khi làm việc một mình, mình chẳng có thước đo nào để ngước lên, mình cũng đặt mục tiêu đó, cũng có kế hoạch đó – nhưng những mục tiêu và kế hoạch đó nằm trong tầm với của mình. Chỉ cần hơi kiễng chân một chút là với được rồi. Vậy nên thấy mọi thứ thật dễ dàng. Trong một tổ chức thì khác. Mục tiêu và kế hoạch là của tất cả mọi người. Tiêu chuẩn là cũng từ tất cả mọi người. Làm việc với người giỏi đòi hỏi bạn cũng cần phải giỏi theo. Bình thường bạn đang leo được 2, nếu bạn làm một mình bạn đặt mục tiêu lên 3 cũng không khó lắm. Nhưng ở trong một tổ chức, bạn phải cố gắng được 5 được 6 – chắc chắn sẽ khó hơn nhiều rồi. Khó thì phải cố gắng nhiều hơn nữa, tập trung nhiều hơn nữa, kiên nhẫn hơn nữa.

Mỗi khi gặp một khó khăn ở thời điểm hiện tại, mình tự an ủi bản thân rằng, phải nhìn xa ra nhé. Năm năm mười năm nữa, khi mày nhìn lại đống khó khăn hiện tại, mày sẽ thấy biết ơn lắm lắm. Nhờ những khó khăn này, những kinh nghiệm này, mày đã được rèn rũa trở thành một người như vậy đấy. Khi tiếp cận với khó khăn với một góc nhìn quan sát yêu thương như vậy, mình thấy đỡ hơn nhiều nhiều.

Hôm nay viết tới đây thôi. Nhắn nhủ các bạn trẻ (và già) một điều nè, nếu đang đi làm và gặp khó khăn cũng như có quá nhiều thứ cần học, hãy bình tĩnh ngồi lại nhìn vào những khó khăn đó – trước khi ra quyết định nghỉ để theo đuổi một điều gì đó do người khác nhắn với bản thân nhé. Ở ngưỡng cửa 20-30, điều gì học được cũng quý giá cả. Đó có thể là một kỹ năng công việc nghe chừng không liên quan đến việc mình đang theo đuổi. Đó có thể là những khúc mắc với sếp hay những bản kế hoạch thất bại, tất cả đều hay và đều đáng để học hết.

Tóm tắt lại các thói quen mình đang muốn tập luyện: (mở ngoặc là số ngày đã làm được)

  1. Thức dậy khi cơ thể báo, không cần báo thức. (02 ngày)
  2. Ăn uống đúng giờ, chánh niệm và sạch sẽ. (hôm nay chưa làm tốt)
  3. Tập trung 100% vào việc của công ty khi ở công ty. (hôm nay chưa làm tốt)
  4. Hạn chế lướt mạng xã hội vô thức. (hôm nay chưa làm tốt)
  5. Vận động mỗi ngày. (đã chống đẩy, chưa chạy bộ chuẩn bị cho Marathon)
  6. Rửa chén mỗi ngày. (đã làm)
  7. Viết lách mỗi ngày. (đã làm)

Có 7 điều đơn giản thôi mà có đến 3.5 điều chưa làm được, vậy nên ngày mai mình sẽ không thêm gì mới vào kế hoạch hết, chỉ tập trung làm thật tốt những điều này thôi. Ôi, thật cảm ơn những dòng này đã giúp mình bớt mộng mơ.

Ảnh chụp tại thành phố Melaka, nơi 4PM đã đi ngủ 10AM mới bắt đầu làm việc.

Ngày 001.

Advertisements

Bạn có bình luận hay câu hỏi gì không?

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

About Lê Tuấn Anh

Bốn năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tư vấn hướng nghiệp và phát triển bản thân.