Ngày khởi đầu

Tại sao lúc nào cũng phải đi đến đích?

Đi từ từ mà còn sống không phải là đi nhanh mà lăn ra chết sao?

Hai câu nói vô tình trong một buổi họp như phản ánh về những gì mình suy nghĩ những ngày qua. Những suy nghĩ xoay quanh về mục tiêu của cuộc đời, những điều cần phải đạt được trước tuổi 30 hay những điều mà xã hội nói mình cần đạt được trước tuổi 30.

Hôm nay ngày 01/07/2019, bắt đầu một tháng mới, bắt đầu phần nửa còn lại của năm 2019. Với ai đó muốn thay đổi bản thân, bắt đầu một cái tôi mới, học điều này điều kia, làm cái này cái nọ – đây là một mốc rất phù hợp để bắt đầu. Mốc này giống như mốc đầu năm tôi sẽ làm, đầu tuần tôi sẽ bắt đầu, ngày mai tôi sẽ quyết tâm, kiểu kiểu như vậy.

Bản thân mình luôn tìm một cái ‘mốc’ như vậy để bắt đầu thay đổi. Và vô tình sao cái mốc trở thành một cái cớ để lười bướng. Ví dụ như thứ 2 quyết tâm tập thể dục, tập tốt thứ 2 và thứ 3, ngày thứ 4 vì lý do nào đó nghỉ mất một hôm – thế là cái não lười biếng sẽ tự an ủi “thôi để thứ 2 tuần sau“. Một câu chuyện khác là đầu tháng nào mình cũng quyết tâm là trong tháng này sẽ tiêu chừng này chừng này tiền này, còn lại để tiết kiệm. Tuần đầu cũng chắt chiu dành dụm lắm, sang tuần hai lỡ đi ăn đi chơi một hôm lố tiền, thế là cái não thông minh lại có cớ – thôi tháng sau bắt đầu tiền kiếm. Đấy, cứ như thế mà chuyện tập gym để body đẹp, chuyện ăn uống để mập lên, chuyện học tiếng Tây Ban Nha, chuyện tiết kiệm tiền mãi vẫn ở trong giai đoạn – thôi để lần tới.

Ngày hôm nay, mình không tìm mốc nữa. Mình muốn học theo tinh thần của một thiền sư mà mình đọc được rất nhiều trong các sách về thiền và phật đó là: mỗi phút giây hãy có mặt hiện tại, ở đây. Mỗi một phút giây đang trôi qua, đó là một cột mốc. Mốc không phải là 12:00 đêm nay nữa, mốc là 9:26PM khi mình đang gõ dòng này. Trong ngày hôm nay, mỗi khi có thể mình đều cố hít thở một hơi thật sâu để cảm nhận sự hiện diện của bản thân ở trong khoảnh khắc đó. Ví dụ như khi chuẩn bị viết dòng này, mình vừa dừng lại để tập 3 hơi thở, hít vào thật sâu một hơi bình an, thở ra thật chậm một hơi phiền não. Như vậy, tâm về với thân làm một.

Bản thân mình luôn là một đứa tham vọng và nhiều mục tiêu. Ví dụ mình muốn tới năm 30 tuổi, mình có bằng B2 tiếng Tây Ban Nha (tương đương IELTS 6.5-7.5), mình muốn body đẹp như anh người mẫu Trương Thanh Long, mình muốn có một gia tài 10 cuốn sách, mình muốn được nhiều người biết đến trên mạng xã hội, ôi muốn nhiều nhỉ. Mình đã từng cố gắng nhồi nhét tất cả những cái muốn này vào trong một ngày, vì mình có một niềm tin được xã hội ban cho rằng, cứ cố gắng làm mỗi ngày, chăm chỉ lên bớt ăn bớt chơi bớt ngủ lại thì mình sẽ làm được thôi. Nhưng không thể. Là một đứa Kỹ Thuật và Quản Lý (theo tính cách Mật Mã Holland), mình hiểu rằng bản thân là một đứa ham chơi, có được chơi thì mình mới có động lực làm việc. Mình cũng không nặng nề chuyện phải làm tất cả mọi việc trong một ngày nữa. Mình sẽ bắt đầu từng việc một, làm thật nhỏ, thật dễ, sau đó những ngày tiếp theo sẽ thêm dần dần, cho đến khi bản thân thấy đạt được giới hạn thì thôi.

Mình viết lại những điều này, để cảm ơn bản thân hôm nay đã làm rất tốt những việc sau đây.

  1. Ngủ dậy lúc 4AM.
  2. Ngồi thiền nghe pháp thoại thầy Minh Niệm trong 30 phút.
  3. Ăn uống trên 2,500 calorie trong mục tiêu tăng cân.
  4. Tập gym 90 phút trong mục tiêu body đẹp.
  5. Tập trung hoàn toàn 100% vào các công việc ở công ty.
  6. Viết thêm một vài trang sách.
Advertisements

Bạn có bình luận hay câu hỏi gì không?

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

About Lê Tuấn Anh

Bốn năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tư vấn hướng nghiệp và phát triển bản thân.