Đến thời điểm hiện tại, với công việc là một chuyên viên tư vấn và giáo dục hướng nghiệp, được làm đúng đam mê của bản thân là giúp đỡ người khác, kiếm được đủ tiền để sống giữa trung tâm Sài Gòn, có được sự công nhận từ mọi người thông qua vài chục nghìn người theo dõi trên mạng xã hội – mình vẫn không dám khẳng định đây là lựa chọn nghề đúng 100% của mình. Mình chỉ biết là, đó là lựa chọn ít sai hơn nhiều năm về trước. Hành trình công việc từ lúc bắt đầu đi làm của mình đến giờ đều như vậy – chọn theo cảm giác gần đúng, thử và loại trừ cái sai. Hãy bắt đầu từ 8 năm trước.

Năm 2012, khi đứng trước lựa chọn ngành “Quản trị kinh doanh” đang hot, nhiều người học, có vẻ ổn định trong tương lai và ngành “Truyền thông chuyên nghiệp” rất mới, không ai biết học cái gì, tương lai mịt mù – mình quyết định chọn Truyền thông chuyên nghiệp. Thành thật mà nói, thời điểm đó mình cũng chưa rõ học cái ngành này ra sẽ làm công việc gì. Chỉ có một điều mình biết rất rõ đó là: mình học rất dở các môn liên quan đến tính toán. Với “Quản trị kinh doanh”, mình sẽ phải học Toán rất nhiều – và mình tin rằng đó không phải là một lựa chọn đúng. Thực tế 3 năm học Truyền thông chuyên nghiệp tại RMIT đã cho thấy, việc lựa chọn một ngành học đại học dựa trên sở thích và năng lực là hoàn toàn đúng đắn. Tuy chưa biết rõ sẽ làm nghề gì sau khi ra trường, nhưng vì thích các môn học được đọc và viết nhiều của ngành này, thích sự sáng tạo của ngành này mà mình học rất tốt – đạt GPA 3.23 và nhận được nhiều cơ hội việc làm ngay sau khi tốt nghiệp. Đến thời điểm hiện tại, mình không còn làm trong lĩnh vực truyền thông nữa, lý do là vì mình không hợp với thời gian làm việc và tính chất công việc nhanh trong môi trường này – tuy nhiên những kiến thức trên ghế nhà trường vẫn rất bổ ích với mình.

Năm 2014, mình có một suy nghĩ nhen nhúm về chuyện làm chủ một nhà hàng ăn – vì mình thích ăn, thích nấu ăn và thích cảm giác phục vụ người khác ăn. Thời điểm đó đang đi trao đổi sinh viên bên Melbourne – Úc, mình quyết định đi làm phục vụ cho một quán ăn Việt Nam trong vùng, một phần là vừa có tiền tiêu vặt, phần nhiều để tìm hiểu xem quy trình mở và quản lý một quán ăn như thế nào. Công việc rất là cực, vì không chỉ phục vụ bàn, mình kiêm luôn cả phụ bếp, pha chế nước, dọn dẹp quán trước và sau giờ. Tuy nhiên, nhờ trải nghiệm này và những cuộc trò chuyện với ông sếp khó tính mà mình học được rằng, mở một nhà hàng ăn không hề dễ. Nếu không làm tại đây, mình sẽ chỉ thấy cái “quả” – tức là những điều tốt của việc làm nhà hàng như: được làm công việc mình thích, thời gian linh động không bị gò bó. Làm rồi mình mới biết, làm nhà hàng có linh động về thời gian nhưng không có nghĩa là bạn có nhiều thời gian nghỉ. Nếu như làm văn phòng bạn có thể làm từ 8:30 đến 17:30, mở một nhà hàng nghĩa là bạn phải dậy sớm từ 5:00 chuẩn bị đồ nấu nướng và về nhà lúc 23:00 sau khi đã dọn dẹp mọi thứ. Bản thân mình là một đứa ham vui, thích chơi, thích dành nhiều thời gian cho cá nhân và người yêu – nên mình thấy đây là một lựa chọn không hợp. Cũng may, phải làm mới biết.

Năm 2015, mình về nước và tìm công việc thực tập sau khi tốt nghiệp. Đa số các bạn học ngành Truyền thông chuyên nghiệp cùng mình sẽ chọn đi theo con đường chính thống: làm việc tại agency hoặc client liên quan đến Truyền thông, Marketing. Có riêng mình là chọn đi một con đường khác, một con đường mà chẳng ai đi: thực tập tại phòng Tư vấn hướng nghiệp của trường Đại học RMIT. Nếu ai hỏi mình vào thời điểm đó rằng mình có xác định Tư vấn hướng nghiệp là nghề mình sẽ theo lâu dài không, mình sẽ nói rằng “không biết”. Mình chỉ biết rằng ở thời điểm đó, sau 3 năm làm qua nhiều các công tác sinh viên trong trường, mình thích cái cảm giác được giúp người khác, đặc biệt là hỗ trợ các bạn ở độ tuổi sinh viên. Và trong các lựa chọn thực tập mình có thời điểm đó, mình thấy vị trí thực tập sinh tại phòng Tư vấn hướng nghiệp RMIT thỏa mãn sở thích đó của mình. Vậy là mình làm. Bay từ Hà Nội vào Sài Gòn một mình, lương một tháng 150$ – mình trải qua 4 tháng làm những công việc mình cực kỳ thích: tổ chức sự kiện hướng nghiệp, kết nối sinh viên với doanh nghiệp, tư vấn cách viết hồ sơ cho các bạn sinh viên, vân vân. Kết thúc kỳ thực tập, mình đã biết rằng – đây sẽ là lựa chọn của cuộc đời mình, mình sẽ theo đuổi công việc này – trở thành một Chuyên gia trong lĩnh vực Tư vấn hướng nghiệp.

Biết thì biết vậy thôi, nhưng mình phải nhìn vào bức tranh thực tế. Tư vấn hướng nghiệp hay bất kỳ ngành nghề nào trong lĩnh vực giáo dục, bạn sẽ được nể – được tìm đến nếu bạn có được các yếu tố sau: bằng cấp, kinh nghiệm hoặc danh tiếng. Thời điểm đó, mình chẳng có gì. Bằng cử nhân Truyền thông không liên quan, kinh nghiệm là số 0, danh tiếng cũng vậy. Cũng hên, thời điểm đó mình biết đến chuyện làm Thương hiệu cá nhân. Mình được dạy rằng, chỉ cần bạn viết lách chia sẻ về điều mình thích một cách kiên nhẫn và có chiến lược, dần dần nhiều người sẽ biết đến bạn, theo dõi bạn – và bạn sẽ có danh tiếng. Vậy là mình bắt đầu blog anhtuanle.com này – chia sẻ về những kiến thức hướng nghiệp mà mình biết. Từ vài người đọc là bạn bè dần dần được truyền tay qua người này người kia, blog của mình dần dần được nhiều người biết đến, mình có danh tiếng, nhưng vẫn chưa có tiền. Mình vẫn phải làm những công việc khác để có tiền.

Cuối năm 2015, qua sự giới thiệu của sếp cũ, mình được kết nối với đạo diễn phim Lửa thiện nhân và nhận việc làm Quản lý dự án, chịu trách nhiệm phân phối phim tài liệu này ra thị trường Hà Nội và Đà Nẵng. 4 tháng làm việc từ 6 giờ sáng đến 11 giờ đêm mỗi ngày, không một ngày nghỉ đã cho mình rất nhiều trải nghiệm vừa cực, vừa vui, vừa đáng nhớ trong lĩnh vực phát hành phim – để từ đó mình thêm một kết luận nữa cho nghề nghiệp của mình đó là: làm nghệ thuật thì vui và ý nghĩa, nhưng phải hi sinh rất nhiều về thời gian và công sức – mà mình thì không hi sinh được.

Năm 2016, mình làm cùng Giang (bạn học RMIT) tại trung tâm UNESCO-CIC, nơi mình được làm đúng chuyên môn hướng nghiệp, tạo ra các dự án và website hướng nghiệp cho các bạn sinh viên. Một năm làm việc cùng các bạn trẻ ngang ngang tuổi rất là vui, mức lương tượng trưng 6 triệu bảo nhiều cũng không phải là nhiều – nhưng mình đã được sống đúng đam mê của mình và cũng học được ra những bài học mới về việc làm start-up. Đam mê là tốt, nhưng để biến đam mê thành một thứ có thể lan tỏa đến nhiều người, bạn cần có kỹ năng. Kỹ năng của một người quản lý, biết giao việc, biết sắp xếp công việc, có tầm nhìn xa.

Đầu 2017, mình quay lại Sài Gòn cộng tác cho một dự án tại đại học RMIT, sau dự án này mình nổi hứng làm freelancer – một người làm tự do. Từ đó đến 2018, mình làm nhiều dự án khác nhau cùng WeEscape, LINE, viết sách – vân vân – cho đến khi hết tiền. Hết tiền thật các bạn ạ. Làm tự do thì tự do thật, nhưng kỹ năng tìm kiếm khách hàng còn kém, cộng với việc chi tiêu chưa biết tiết kiệm, nên hết tiền – phải quay lại đi tìm một công việc toàn thời gian. Mà cũng hay, khi mình cần điều gì, vũ trụ gửi đến mình điều đó, đó là lúc mình nhận được công việc Chuyên viên tư vấn hướng nghiệp tại Hồn Việt/Sông An hiện tại.

Một năm rưỡi làm việc tại Sông An, mình được trải nghiệm một môi trường làm việc và một kiểu làm việc hoàn toàn khác. Nếu tóm gọn trong một từ, mình chọn từ “sâu”. Mọi việc mình làm đều đòi hỏi sự chỉn chu tuyệt đối, sự sâu về mặt lý thuyết và sự chuyên nghiệp trong mọi khâu. Tất cả những điều trên mình đều rất kém – nhưng mình tin thời gian làm việc tại đây đã rèn luyện mình rất nhiều. Đến cuối 2019, mình kết thúc hành trình tại công việc này.

Công việc hiện tại của mình tại một tập đoàn lớn, nhiều điều mới lạ, khó khăn – nhưng rất vui. Có dịp, mình kể các bạn nghe tiếp nhé.

Cảm ơn các bạn đã đọc tới đây – mình mong những tâm sự này truyền cảm hứng phần nào cho bạn trên con đường nghề nghiệp của mọi người.

Đọc thêm các bài của Tuấn Anh: https://anhtuanle.com/articles/

Đăng ký khóa học Be You để khám phá bản thân: https://anhtuanle.com/beyou/

2 Comments

  1. Em vừa điền nguyện vọng, đâm vào mấy ngành điểm cao. 6NV đầu đều trên 24 điểm. Đã né được mấy ngành mình ghét, còn mình thích gì thì em cũng không biết. 😦 Hi vọng sau này sẽ không phải hối hận.

    Like

Bạn có bình luận hay câu hỏi gì không?

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.