Tâm tư mỗi ngày

Ngày 10/10/2018

Bản thân mình thiệt ra là một đứa nghĩ khá ‘ngắn’ – mình có rất nhiều ý tưởng, nhiều cái hay ho trong đầu nhưng do tính ‘nghiên cứu’ (theo mật mã Holland) không cao nên thường không đào sâu vào tìm hiểu. Hoặc có những suy nghĩ hay ho lóe ra trong đầu nhưng mình lại không dành thời gian suy ngẫm về nó, thay vào đó lại dành thời gian để suy nghĩ về vấn đề khác nên dần dần nó sẽ quên mất đi.

Sáng nay trên đường đi bộ bất chợt mình nghĩ về vấn đề này. Nếu mình không phải là đứa có thiên hướng suy nghĩ sâu, thì mình nên chọn một giải pháp nào đó để ghi nhớ lại những suy nghĩ hay ho bất chợt của bản thân, và giải pháp mình thấy khả thi nhất là viết. Những lúc rảnh trong công việc, ví dụ như lúc này, mình nên ngồi viết và rót ra những suy nghĩ của bản thân, rót xong là an tâm để nghĩ những cái mới.

Sáng nay mình đi bộ qua một quán cafe cóc ven đường, nơi đa phần các chú đang ngồi uống cà phê sáng. Trên bàn mỗi người thường là một ly trà đá và một ly cà phê. Họ ngồi trong quán, đối diện là đường đi tấp nập xe cộ đang hối hả trên đường đi làm. Điều mình quan sát thoáng qua và tự nhiên ghim lại trong đầu mình là hình ảnh tất cả các chú ngồi ở đó, thay vì nói chuyện với nhau, thay vì thưởng thức ly cà phê – họ đang cắm mặt vào điện thoại. Không biết họ đang làm gì? Có thể là lướt Facebook, nhắn tin với ai đó, chơi một trò chơi hoặc đọc tin tức buổi sáng. Ban đầu mình đánh giá việc ngồi cà phê mà lướt điện thoại là sai thật sai – nhưng nghĩ lại thì, sai hay đúng tùy vào lựa chọn mỗi người. Nếu một người đang lướt điện thoại theo thói quen mà không biết rằng mình đang lướt, có lẽ đó là sai. Còn nếu họ đang coi điện thoại thay cho một tờ báo buổi sáng, và họ hoàn toàn tập trung, có ý thức về việc cầm chiếc điện thoại đó trên tay thì không có gì là sai cả. Mình chỉ mong rằng tất cả chúng ta, luôn ý thức 100%, luôn hiện diện tại khoảnh khắc hiện tại mà ta đang có ở đó. Ví dụ như ta uống ly cà phê, ta tập trung hoàn toàn tâm ý vào đó, từ việc cầm chiếc ly lên, từ từ cho cà phê vào miệng, cảm nhận vị cà phê đắng, vị ngọt của sữa lan tỏa từ từ trong miệng. Chứ đừng uống ly cà phê nhưng tay vẫn bấm điện thoại, sẽ đau bụng đó.

Hôm qua mình có viết một bài chia sẻ về chuyện bán xe đi bộ, và có đọc được một vài comment trái chiều.

 

Ngày 09/10/2018

Sau hai ngày bán xe máy, mình chẳng có tiếc gì cả mà cực kỳ hài lòng.

Việc đi bộ đi làm mỗi ngày giúp mình nhận ra nhiều thứ thú vị nhỏ nhặt mà hằng ngày do đi xe mình không nhận ra. Ví dụ, trên đường đi làm mình thấy có một hàng bán bánh ngọt, hai hàng bán xôi, một cái siêu thị to đùng mà trước giờ mình ở đây cả năm rồi chẳng có nhận ra là nó ở đó. Đi bộ làm mình khoái lắm, ung dung, tự tại vừa đi vừa ngắm đường và xem bà con khẩu trang các thứ kín mít chen chúc nhau trên đường.

Ngày 07/10/2018

Hôm nay mình bán xe máy.

Đắn đo lâu nay bây giờ mới quyết định bán.

Lý do bán nhiều: không thải khí độc ra môi trường, đi bộ tốt cho sức khoẻ hơn, tiết kiệm tiền xăng và tiền sửa xe hàng tháng. Bản thân mình là một đứa rất ngu si chuyện xe cộ, nên khi mình đi xe máy mình khá là bị stress vì không biết xe hỏng ở đâu hay là tốn bao nhiêu tiền bảo dưỡng.

Lý do giữ lại cùng nhiều: xã hội bảo thế, có xe đưa đón người yêu đi làm, nếu có chuyện gấp này kia.

Nhưng mình nghĩ thật ra chuyện gì mà chả giải quyết được. Muốn đưa người yêu đi làm, đã có Grab. Muốn có thời gian thêm bên người yêu, hai đứa đi bộ đi dạo thay vì đi xe. Nói chung là giải quyết được tuốt.

Ngày 29/09/2018

Hôm nay là ngày thứ 7, đa số thời gian mình dành cho người yêu. Hai đứa đi ăn gà thật ngon ở quán Ovenmaru Chicken vào buổi trưa, buổi tối ăn ở Paradise và đi nghe nhạc ở Vừng Ơi.

Mỗi tuần mình đều dành cho người yêu một ngày trọn vẹn như thế này. Trong tuần mình cũng luôn để ra ít nhất một buổi tối trống cho người yêu dù thời gian có bận đến đâu. Mình là người muốn cân bằng giữa tình yêu và sự nghiệp. Và mình không đồng tình lắm với chuyện còn trẻ nên đầu tư cho sự nghiệp trước, khi nào ổn định này kia rồi thì bù lại thời gian cho người yêu. Như vậy đâu có được.

Lúc còn trẻ, cũng có công việc, nhưng ít ra vẫn còn chút thời gian rảnh rỗi. Liệu sau này làm giám đốc rồi ông này bà kia, có chắc là mình có thêm nhiều thời gian rảnh rỗi hơn hay lại là bận hơn. Vậy chi bằng hãy tập trước thói quen phân chia thời gian từ bây giờ, làm hết sức mà chơi hết mình. Khi nào thời gian của công việc, hãy tập trung 100% vào đó. Khi nào thời gian của tình yêu, đừng check email mà cũng đừng trả lời tin nhắn gì liên quan đến công việc cả. Và cũng phải xem lịch hẹn với người yêu quan trọng như lịch hẹn công việc vậy – tức là đã hẹn thì phải giữ lời. Khi ta chọn huỷ tạm lịch hẹn với người yêu để nhét tạm một lịch hẹn đối tác nào đó, có phải rằng ta đang đặt tình yêu mình ở dưới trên bản đồ ưu tiên?

Ngày 28/09/2018

Hôm nay là ngày đầu tiên mình tập bài tập chạy bộ với mục tiêu chạy full marathon trong 6 tháng đến 1 năm tới. Trong thời gian đầu chỉ cần đi bộ đơn giản thôi nên cảm thấy khá dễ. Cái này là một phương pháp rất quan trọng khi mình bắt đầu một mục tiêu mới – đó là hãy bắt đầu dễ thật là dễ, sau đó mỗi ngày tăng lên một tí xíu tí xíu, và điều quan trọng là duy trì làm điều đó mỗi ngày.

Buổi sáng nay mình bị rơi vào một chút trạng thái dizzy mà mình rất hay bị, đó là có nhiều việc nhưng chẳng biết bắt tay vào từ đầu nên ngồi đơ đơ chẳng biết làm gì cả. May sao đang đơ đơ thì có một cuộc họp đột xuất kéo mình lại với mood của công việc. Gần đây mình thấy tư tưởng thiền trong mình được thấm nhuần rất nhiều. Mỗi một khoảnh khắc trong ngày mình đều thiền, đều giữ hơi thở tốt, ngồi thật vững và chọn ra một cảm xúc và sự tập trung tích cực nhất cho việc đó.

Buổi chiều mình có một cuộc họp chuẩn bị cho hội nghị cuối năm. Thật tốt khi có những người đồng nghiệp thật giỏi và làm việc thật khoa học. Sau đó là một ca tư vấn. Mình rất mừng là đã thấy sự tiến bộ rất nhiều từ em ấy kể từ lần gần nhất mình nói chuyện cách đây mấy tháng. Em vẫn còn hơi vội vàng một chút, nhưng đã chịu hành động rồi, mừng biết bao.

Một điều mình học được hôm nay nữa là đừng tham. Tức là nếu vẫn đang có gì tồn đọng trong đầu như suy nghĩ hay công việc gì đó, mình sẽ bày nó ra để giải quyết cho xong hoặc lên kế hoạch cho nó đã, sau đó mới bắt đầu bê các công việc tiếp theo để cho vào.

Ngày 27/09/2018

Hôm nay là một ngày của toàn nói là nói. Mình có hai ca tư vấn và một chương trình sự kiện.

Ca tư vấn đầu giúp mình học được về một em 95 tuy biết rõ mình hợp với công việc gì nhưng vì hoàn cảnh tình cảm nên chưa chọn được đúng công việc mình yêu thích. Mình nghĩ rằng nếu bạn được làm công việc đúng như sở thích mà không có ràng buộc gì, thì bạn đang rất may mắn. Nhưng nếu chẳng may vì lý do nào đó mà bạn chưa vươn tới được nó, cũng từ từ. Kiên trì ắt sẽ thành công. Lời khuyên của mình cho em nữ hôm nay là nếu chưa có cơ hội đến với nghề mình yêu, chí ít đừng làm nghề mà mình không thích. Và mỗi người có một tính cách một kiểu giao tiếp, không nhất thiết là ai cũng cần phải khôn khéo tinh tế cả.

Ca buổi chiều cũng rất thú vị, là câu chuyện của một bạn nhóm Xã Hội Nghệ Thuật đang làm Marketing. Nếu người ngoài nhìn vào sẽ thấy bạn rất ổn. Chưa được ở chức này chức kia nhưng những bước đi trên con đường nghề nghiệp của bạn rất vững chứ không hề lòng vòng. Bạn tìm đến để muốn giúp tìm ra đích đến cho bản thân; nhưng thật ra cái bạn cần là một sự thay đổi tư tưởng, xem hướng nghiệp như một hành trình và yêu quý những gì mình trải qua trên hành trình đó thay vì tìm một đích đến phù hợp 100% – mà mình tin là chẳng bao giờ có.

Tối được nói chuyện với 80 em sinh viên năm nhất ĐH Mở về kĩ năng giao tiếp. Các em tiếp thu rất nhanh, chịu khó học và chịu khó hỏi. Những em còn trẻ, chỉ mong các em luôn giữ được tinh thần cầu tiến và ham học hỏi, kĩ năng này kia cái nào thiếu thì có thể bổ sung sau được, không sao cả. Tính cách mới là cái đi lâu dài và làm nên con người mình.

Ngày 26/09/2018

Sáng nay mình dự định quyết tâm dậy lúc 6:00 để chạy bộ nhưng không làm được, cứ nằm ì trên giường mãi đến 6:30 mới dậy. Mình nhớ Phật dạy là nếu kiếp này nghe chuông mà cứ nằm ườn thì kiếp sau sẽ biến thành con rắn ườn cả ngày cả đêm, sợ quá.

Hôm nay là ngày bắt đầu lịch trình mới của mình. Mình không chọn làm nhiều việc mỗi ngày nữa, thay vào đó mình chia công việc thành những “block” công việc to và dựa vào đó làm là được rồi. Ví dụ hôm nay mình có ba blocks chính.

Buổi sáng việc chính của mình là làm kế hoạch truyền thông cho Hồn Việt cùng chị Uyên. Cùng chị Uyên mình đã nảy ra được rất nhiều ý tưởng hay ho. Vấn đề bây giờ là cần hệ thống hoá lại và bắt tay vào làm. Mình rất hay bị kiểu nghĩ ra nhiều thứ nhưng không có thời gian làm – bây giờ phải kiểu làm xong đã thì mới nghĩ ra thêm những thứ khác nữa.

Buổi chiều mình đi quay phim với chị Giáng My. Nhờ buổi quay phim mà mình học được hai điều khá thú vị. Thứ nhất là hiện tại trong lĩnh vực truyền thông sách đang rất kén bạn vào làm, vì để truyền thông được một cuốn sách thì việc tiên quyết đầu tiên là phải dành thời gian cho cuốn sách đó. Cái này dẫn đến một ý mà mình thường chia sẻ rất nhiều trong công việc tư vấn hướng nghiệp đó là: CV hay Resume thật ra chỉ là một công cụ thôi, nếu bạn đang nộp cho một vị trí bạn cực kỳ đam mê thì hãy tò mò thật nhiều về nó. Vì tò mò sẽ giúp bạn hiểu rõ sản phẩm đó hơn và nghĩ ra những cách để cải thiện cho sản phẩm dịch vụ đó tốt hơn. Cái thứ hai mình học được là khả năng ứng biến theo câu chuyện của chị Giáng My tuyệt hay. Mình nghĩ rằng mỗi nghề đều có cái hay cái dở của nó, vậy thay vì cứ ngồi chỉ trích mặt trái của nhau thì có lẽ chúng ta nên ngồi học hỏi những mặt tốt của nhau sẽ hay hơn đúng không nào.

Buổi tối mình dành thời gian để viết bài luận. Đã hơn một tuần qua mình bị mắc kẹt ở bài luận này, cứ đặt bút lên lại hai xuống. Hôm nay mình tự giảm áp lực xuống, không kì vọng hoàn hảo 100% nữa, chỉ đơn giản là viết những gì bản thân từng trải qua, nhưng có khuôn là được. Mình cảm thấy rất may mắn, chưa biết bài luận này sẽ đưa mình tới đâu ở học bổng này, nhưng nhờ việc tìm hiểu về học bổng để viết bài luận mà mình đã học được rất nhiều kiến thức để phục vụ cho công việc của mình rồi.

Ngày 25/09/2018

Cũng đã hơn 5 tháng kể từ ngày 16/04/2018, ngày đầu tiên mình bắt đầu quyết định viết nhật ký mỗi ngày, cũng là ngày đầu tiên mình đến với Hồn Việt. Mình đã đọc về nhiều người thành công viết nhật ký mỗi ngày như một phương pháp và thói quen giúp họ thành công. Và mình tin khi mình về với Hồn Việt, mình đã bắt đầu đặt chân đến mảnh đất nghề nghiệp mà bản thân mình mơ ước, vậy nên mình phải ghi lại mọi thứ để không bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá đó.

Có rất nhiều điều mỗi ngày mình trải qua, nhưng hôm nay mình sẽ đúc kết về ba điều chính đó là: sự khởi niệm tốt ở mỗi khoảnh khắc, việc hiểu rõ về thời gian và việc tận dụng những thời gian giải trí.

Sáng nay mình hoàn thành cuốn sách “Giọt nước cành dương” của thầy Thích Nhất Hạnh, ý mà mình nhớ nhất vào lúc này đó là sự khởi niệm tốt ở mỗi khoảnh khắc. Mỗi một việc nhỏ mình làm, hãy khởi lên một niệm hạnh phúc và bình an. Khi mình đi giày vào chân, hãy cầu cho ai cũng có giày để đi và ai cũng vững chân dù bao gian khó. Khi mình đi vệ sinh, hãy khởi niệm rằng mong mọi người tống mọi muộn phiền, buồn bực ra khỏi bản thân.

Mình là đứa rất hay trăn trở về việc quản lý thời gian. Tức là dành nhiều ngày không làm gì ngoài việc băn khoăn xem phân chia thời gian như thế nào cho phù hợp. Dạo này thấy bản thân có nhiều dự án quá, mà lại thấy đang dính vào vết xe cũ hồi đại học đó là tham lam chưa biết từ chối. Vậy nên mình đã ngồi làm lại kế hoạch theo tuần. Kế hoạch rất đơn giản đấy là:

  1. Viết ra 168h trong một tuần.
  2. Những việc cố định như Nghỉ trưa, Ngủ và Thói quen sáng chiếm của mình lần lượt là 2, 8 và 3 tiếng mỗi ngày.
  3. Mình không tính Chủ Nhật vào kế hoạch, vì muốn có một ngày rảnh hoàn toàn thích làm gì thì làm.
  4. Nhờ ứng dụng Life Cycle theo dõi trong 4 tuần liên tục mà mình thấy dù chủ quan hay khách quan, mỗi tuần mình đều tốn mất khoảng 15 tiếng cho việc đi lại.
  5. Sau khi trừ hết các thời gian cố định, mình liệt kê ra các việc cần làm, cả cá nhân và công việc rồi ráp vào thời gian còn lại. Làm rồi mới thấy tưởng mình không nhiều việc nhưng lại nhiều không tưởng.

Buổi tối mình dành một chút thời gian để xem Master Chef 09 của Mỹ. Hồi xưa thích xem cái này lắm, mà xem nhiều tìm hiểu nhiều biết những sự thật đằng sau hậu trường thì hết hứng. Bây giờ mình xem lại với một tâm thế khác, mình muốn xem những món ăn ngon và mình muốn theo dõi những câu chuyện của người chơi nhiều hơn. Về phương diện đồ ăn, thật sự nó hun đúc thêm ước mơ và động lực để mình kiếm thêm tiền mua một căn bếp thật xịn cho cả nhà cùng nấu ăn ngon hoặc có tiền đi du lịch khắp nơi để ăn ngon. Về phương diện ước mơ, mình nhìn những người chơi với những mảnh đời khác nhau để thấy rằng mỗi người có một vai trò, mỗi người có một khó khăn và chẳng ai giống hoàn toàn ai cả. Vậy nên đừng so sánh bản thân mình với người khác.

Advertisements