Tổng Kết Tết 2019 – Gia Đình Là Một Nơi Để Về

Gia đình mình ở Hà Nội, nhưng quê nội ngoại ở Thanh Hóa, còn mình thì đang sống và làm việc tại Sài Gòn. Tết này mình cũng tranh thủ về quê chơi mấy ngày. Năm nay cũng giống những năm xưa, về quê mình được ăn các món “ngon” đó là:

  • 27 rồi lấy vợ đi thôi; người yêu đâu sao không dắt về; thế tính bao giờ cưới? …
  • thế làm lương tháng bao nhiêu?; tiết kiệm được bao nhiều rồi? …
  • nể mặt anh/chú uống một ly đi; đàn ông con trai là phải biết uống rượu …
  • thôi về Hà Nội lập gia đình đi; về Hà Nội mà làm con/cháu ạ …

Những món này hồi mới bắt đầu được ăn mình cũng thấy khó nuốt lắm, nhưng càng lớn thì càng thấy dễ nuốt – nhai chậm nhai kỹ còn thấy nó ngon nữa. Tại vì sao, vì mình chấp nhận sự khác biệt giữa mình và các cô/dì/chú/bác đang sống ở quê, mình trân trọng và yêu thương sự khác biệt đó. Với giới trẻ thành phố, đó là những câu hỏi có phần vô duyên và xâm phạm vào đời tư. Với những người lớn sống ở quê, đó là sự quan tâm (đương nhiên không tính các thành phần hỏi xoáy cà khịa). 

Tết này mình về quê ở độ tuổi lỡ cỡ, hai mươi bảy (hoặc hai sáu gì đấy). Vẫn đủ nhỏ để ngồi khoanh tay nghe các chú các bác dạy phải làm cái này, nên làm cái kia. Đã đủ lớn để khuyên đàn em đàn cháu cấp 1-2-3 (cả đại học nữa) về cách sống, chọn ngành, chọn nghề (may mà đúng chuyên môn của mình). Nhờ ở thế giữa giữa như vậy, mình quan sát và học được cách hành xử sao cho phù hợp với từng nhóm. Nay chia sẻ ở đây, vừa đi ghi nhớ, vừa để tặng các bạn có cùng điểm chung về hoàn cảnh sống giống mình.

Là người trẻ:

  • Mình học cách cảm thông cho các cụ, các cô/dì/chú/bác ở nhà – cảm thông cho những lời bản thân cảm thấy không phù hợp, cảm thông cho những hành động có thể chưa phù hợp. Mình học cách kiên nhẫn, thật sự kiên nhẫn ngồi lắng nghe một người (dù đó là ai) bằng cả trái tim, nghe để thực sự nghe chứ không phải nghe để phản biện lại. Mình hiểu rằng:
    • Vì lo cho con/cháu nên mọi người hỏi về lương, hỏi về cuộc sống, khuyên bảo tìm đến những nơi mà mọi người nghĩ rằng ổn định.
    • Vì đã từng có một cuộc sống khó khăn, nên mọi người đề cao sự ổn định lên trên, với người lớn, lập gia đình, có một công việc thăng tiến là sự ổn định. Làm việc tự do, theo đuổi đam mê là một thứ gì đó quá mơ hồ.
    • Vì còn nhiều mối lo cơm áo gạo tiền thay vì tiếp xúc với mạng xã hội mỗi ngày, người lớn không thể theo kịp người trẻ về những thông tin mới. Hãy kiên nhẫn giải thích.
  • Mình rất kiên nhẫn lắng nghe, mình cảm ơn mọi lời khuyên bảo, nhưng mình chắc chắn không cho rằng mọi lời khuyên đó là đúng. Đây cũng là một điều mình luôn chia sẻ với các bạn khi làm hướng nghiệp. Chúng ta cần phân biệt rạch ròi giữa tình thương và kiến thức. Tình thương, ta xin nhận. Kiến thức – ta làm rõ điều gì nhận, điều gì không. Ba mẹ rất thương mình, nhưng không thể hiểu rõ thị trường nghề nghiệp bằng mình. Anh chị rất thương mình, nhưng không hiểu rõ chuyện tình cảm của mình bằng mình. Vậy nên, hãy nhận lấy tình thương thôi các bạn nhé.
  • Mình không lì xì tiền mà lì xì bằng quà. Mình chọn lì xì những món đồ có ích cho người sử dụng. Mình không hề thích cảm giác một đứa nhỏ cầm tờ tiền lên và so sánh rằng đó là tờ tiền nhỏ hay to.

Gửi người lớn:

Blog mình viết đến 90% là các bạn độ tuổi 18-25, nên chắc cũng ít người lớn đọc được những dòng này – nhưng mình vẫn cứ viết, vì chúng ta trẻ rồi cũng thành lớn thôi mà. Một số điều người lớn nên tiếp tục làm và nên bổ sung để tất cả người lớn người nhỏ đều có một cái tết vui hơn là:

  • Hãy nói với nhau những điều tích cực nhiều hơn. Mình thấy trên mâm cơm gia đình, mọi người rất dễ khen con nhà này, cháu nhà kia – nhưng khi đến con/cháu nhà mình thì lại không khen gì, nếu có nói ra chỉ toàn là ‘góp ý’ để cải thiện. Đó không phải khiêm tốn. Và việc đó không giúp được gì cho người trẻ cả. Cả năm ngoài xã hội người trẻ chịu đủ áp lực của sự so sánh rồi, chỉ mong về nhà nhận được tình thương qua những lời khen của người trong gia đình thôi. Mà chẳng cần khen gì nhiều đâu, khen là khi nhìn vào những điểm rất nhỏ và thừa nhận điều đó là được. Ví dụ:
    • Cậu em mình học lớp 7, qua lời kể của mọi người trong gia đình thì cậu bị ‘dán nhãn’ là lười học, giao tiếp kém, lười vận động. Mình chạy bộ với em 1 buổi chiều, mình thấy em học tốt (top 6 trong lớp cơ mà), em rất thích thể thao (đá bóng cho xã/huyện), là một đứa rất biết suy nghĩ.
    • Ông em mình sinh viên năm cuối đại học, năm nay lần đầu tiên được gia đình tin tưởng lái xe ô tô. Mình thấy em lái rất vững, an toàn, điềm đạm. Mọi người cũng khen em. Em rất vui và chia sẻ điều đó như một niềm vui lên mạng xã hội.
  • Xin đừng để điện thoại, iPad thành bạn của con. Việc này khó, nhưng mình thấy cấp thiết phải làm. Một chiếc điện thoại mở YouTube cùng búp bê Barbie sẽ giúp cho con mình không làm phiền người khác, ăn uống ngoan hơn – nhưng việc kiên nhẫn ngồi trò chuyện cùng con, lắng nghe con nói dù không hiểu gì sẽ giúp ích hơn nhiều.
  • Tiền và môi trường không phải là yếu tố chính hình thành nên nhân cách một con người. Điều quan trọng là tương tác với những người xung quanh và môi trường giáo dục của người đó. Mình chia sẻ điều này vì mình thấy có những anh/chị trong gia đình có tư tưởng cố gắng cày cuốc tại thành phố với tư duy rằng “để cho con được hưởng môi trường tốt hơn”. Làm sao mà tốt được nếu ở thành phố bố mẹ làm ngày làm đêm, không có thời gian riêng để trò chuyện với con? Làm sao mà tốt nổi nếu những lời duy nhất trong ngày bố mẹ nói với con là “Ăn đi!”, “Sao mà hư thế”, “Học kiểu gì mà kém thế”..

Chốt lại, qua những ngày Tết năm nay, mình được thấy rõ một điều mình học trong lớp học tâm lý Thấu Hiểu Bản Thân năm vừa qua đó là: gia đình là gốc rễ của nhân cách một con người. Nhìn vào các mối quan hệ trong gia đình một người để phần nào hiểu hơn về việc tại sao người đó hành xử như hiện tại, để hiểu chứ không để đánh giá. Tới dòng này, mình thật sự tự hào về gia đình nhỏ cũng như gia đình to nhà mình. Từ nội tới ngoại, từ dâu đến rể, mọi người tuy vẫn còn những xích mích nhỏ nhưng chung quy lại đều rất yêu thương, đùm bọc, quan tâm đến nhau – và mình tin chắc các em, các cháu khi lớn lên trong một đại gia đình như vậy – dù ngoài xã hội kia có khó khăn thế nào, các em cũng sẽ cố gắng để vượt qua được, vì phía sau các em là một bức tường vững trãi.

Bạn có bình luận hay câu hỏi gì không?

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.