Việc này có ích gì cho cộng đồng? Việc này có ích gì cho tổ chức?

Chị đối tác hỏi mình: “Tuấn Anh ơi sức đâu mà em làm được nhiều việc thế“. Mình nửa đùa nửa thật bảo chị: “Chắc tại em chưa có con. Em không có nhậu nhẹt nên ít ra ngoài. Em không coi công việc là công việc, nên khi làm không cảm thấy áp lực chi“. Chị bảo là ý cuối hay quá, viết một bài về ý này đi em – vậy nên có bài viết bạn đang đọc đây.

Khi đi làm mình nhận ra một điều đó là: mục tiêu công việc càng hướng nhiều về cộng đồng, khả năng làm việc, sức chịu đựng càng tăng cao. Xuất phát điểm đi làm chắc chắn ai cũng muốn làm lợi cho mình trước tiên, tiền bạc, danh vọng cho bản thân. Tuy nhiên nếu chỉ dừng lại ở những mưu cầu dành cho bản thân, chúng ta dễ bị rơi vào bẫy của việc cảm thấy không đủ, hoặc là đi so sánh với người khác. Khi bạn có tư duy lớn hơn việc làm lợi chỉ cho cá nhân mình, bạn biết nghĩ đến việc làm sao để đội nhóm của mình phát triển hơn, làm sao để tổ chức của mình mang đến giá trị cho nhiều người hơn – lúc đó bạn đã bắt đầu có tư duy của một người quản lý. Đây là lúc mà bạn có thể sẵn sàng chịu khó chịu khổ, làm không quản ngại giờ giấc, nghĩ ra nhiều ý tưởng lớn lao – vì bạn biết rằng những điều này không chỉ tốt cho mình, mà còn tốt cho những người xung quanh trong tổ chức mình. Mức độ xa hơn nữa, là suy nghĩ cho cả dân tộc, cả xã hội loài người. Những vĩ nhân như Bác Hồ, Bụt, Mahatma Gandhi cũng xuất phát điểm bình thường như chúng ta mà thôi, nhưng họ có mục tiêu hướng về cộng đồng lớn lao, nên họ đã có thể kêu gọi được những nguồn lực lớn lao cùng chung tay với họ. Chốt lại, từ lần tới khi bắt tay vào làm một việc gì đó, hãy suy nghĩ xem “Việc này có ích gì cho tổ chức?”, “Việc này có ích gì cho cộng đồng”? Càng nhiều lợi ích, càng nhiều sức mạnh.

Hai ví dụ về hai dự án mình rất thích là dự án Nuôi EmQuang Linh Vlogs – Cuộc Sống ở Châu Phi. Mình thấy founders của các dự án này là những người rất có tâm, họ đã nghĩ xa hơn những lợi ích cá nhân, đó là hướng về cộng đồng các em nghèo khó hay các bạn ở châu Phi, từ đó họ nhận được những sự ủng hộ phi thường từ cộng đồng. Xung quanh chúng ta cũng có rất nhiều những tấm gương như vậy. Họ là chủ các dự án cộng đồng, chủ các doanh nghiệp và nhiều người khác nữa.

Tốt cho ai ngoài mình? Hãy suy nghĩ xa hơn một chút về lợi ích việc mình đang làm. Tốt cho gia đình mình? Đồng nghiệp của mình? Cấp dưới của mình? Những người trong dòng họ? Những người tại Hồ Chí Minh? Những người Việt Nam? Các bạn sinh viên? Những người già? Tất cả mọi người trên thế giới.

Suy nghĩ trên giúp ích cho mình rất nhiều trong việc làm việc nhóm khi đi làm tại công ty. Dù bạn làm ở vị trí nào, công ty gì đi nữa – không tránh khỏi những lúc tranh cãi hay bất đồng quan điểm khi làm việc nhóm. Đặc biệt là nếu bạn và người bất đồng ở những bộ phận có tính chất rất khác nhau, ví dụ Kế toán và Marketing chẳng hạn. Nếu chỉ suy nghĩ cho bản thân mình, lo lắng cho sự phát triển sự nghiệp của mỗi mình, bạn có thể thấy những cuộc tranh cãi trong công việc này là rất trầm trọng và có thể gây hại đến vị trí của mình. Tuy nhiên, nếu đặt tổ chức lên trên, luôn tiếp cận một cuộc thảo luận nhóm với quan điểm rằng – những tranh luận này giúp cho tổ chức của mình tốt lên, khi tổ chức tốt lên mình cũng tốt lên, tự nhiên bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi tranh luận và không cố bảo vệ cái tôi cá nhân của mình. Cái tôi cá nhân có còn gì đâu mà bảo vệ, mình đang làm việc vì lợi ích chung của cả tổ chức mà.

Suy nghĩ xem cộng đồng có lợi ích gì trước khi bắt tay vào làm việc mình làm cũng giúp cho mình bớt ‘run’ và ‘ngại’ hơn khi bắt đầu làm một điều gì đó ở ngoài vùng an toàn. Một năm trước mình có nhận được một lời mời thuyết giảng tại hội trường gần 2000 sinh viên cho một trường đại học nọ. Ban đầu mình rất đắn đo không muốn nhận vì thấy bản thân mình không giỏi nói trước đám đông to, không giỏi truyền cảm hứng như các diễn giả xịn, làm cho bao người khóc cười theo được. Lỡ lên nói lung tung, nói sai, người ta cười cho thối mũi. Tuy nhiên sau đó mình ngồi ngẫm lại và suy nghĩ “Nếu mình dám đứng lên chia sẻ, thì những người ngồi dưới sẽ nhận lại giá trị gì từ mình?”. Hôm đó mình chia sẻ về phương pháp học đại học, chắc chắn các bạn sinh viên ngồi dưới sẽ có thêm động lực, phương pháp biết cách học tốt hơn, tận dụng khoảng thời gian 4 năm thanh xuân trên ghế nhà trường có ích hơn. Như vậy lỡ mình có nói nhịu, nói sai, điệu bộ có buồn cười, quần áo có không đẹp khi đứng trên sân khấu cũng là vấn đề nhỏ – mục tiêu với cộng đồng vẫn đạt được rồi. Từ đó, mình bớt run hơn cho đến cả các sự kiện về sau. Bây giờ sự kiện lớn nhỏ gì, ngồi trước mặt ai, dù là một học sinh cấp ba hay một quan chức cấp cao, mình vẫn là mình chứ không có quá nhiều lo lắng.

Những điều này mình học và ngộ ra được từ khi tìm hiểu về trường phái tâm lý học Adler. Trong trường phái này có một từ là “cảm thức cộng đồng”. Bạn có thể tìm đọc thêm 2 cuốn sách “Dám bị ghét” và “Dám hạnh phúc” để tìm hiểu thêm về khái niệm này. Ở đây mình xin trích một đoạn nói về “Cảm thức cộng đồng” trên Wikipedia:

Từng cá nhân là thành viên của xã hội có phân công chức năng. Một chức năng tồn tại, không bị loại bỏ có nghĩa là chức năng đó có vai trò nhất định đối với xã hội. Từng cá nhân không nên can thiệp vào chức năng của người khác, cũng không được để người khác can thiệp vào chức năng của mình. Các mối quan hệ ngang hàng dựa trên phân công chức năng như thế là cần thiết. Việc thấu cảm và tôn trọng chức năng của người khác như thế, việc quan tâm tới những điều người khác quan tâm gọi là “cảm thức cộng đồng”. Nhu cầu được người khác thừa nhận, suốt đời để ý đến đánh giá của người khác, cuối cùng sẽ thành ra “sống cuộc đời của người khác”.

Bạn có bình luận hay câu hỏi gì không?

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.