Ở độ tuổi khoảng 30, nếu sáng mở mắt:
- Vào Threads, bạn sẽ thấy một em sinh viên than thở rằng dạo này thu nhập được có 50M/tháng, ít hơn so với tháng trước.
- Vào LinkedIn, bạn sẽ thấy một ai đó bằng tuổi mình khoe mới lên chức Manager of Something cùng tấm hình tươi cười.
- Vào Tiktok, bạn sẽ thấy một ‘KOL’ nào đó mới check-in Amanoi 20 triệu/đêm, hoặc đi ăn Omakase 8 triệu/người.
Bạn thấy cuộc đời mình thật thất bại, cuộc sống mình khổ vãi.
- Có khi bạn mới nghỉ việc, đang thất nghiệp, tài chính đang cạn dần.
- Hoặc bạn vẫn có việc, nhưng lương khoảng 15-20, hàng tháng vẫn phải lo tiền trả nhà, trả hoá đơn.
Mình cũng có lúc cảm thấy y chang như ở trên, khi so sánh mình với người này người nọ, thấy bản thân không đủ.
Thế rồi mình lái xe đưa vợ đi làm, trên đường đi mình thấy:
- Góc đường Nguyễn Thị Thập dưới chân cầu Phú Mỹ có một cô lớn tuổi bán một xe cafe. Lần nào mình đi qua bất kể sáng, trưa, tối, nắng hay mưa vẫn thấy cô đang ngồi ở đó bán.
- Chạy một chút đi tiếp, mình thấy một em thanh niên đứng trên giàn giáo đang lắp tấm gỗ tiếp theo để chuẩn bị giàn giáo, chắc là lắp biển hiệu và sơn cho một cửa hàng sắp mở.
Là một đứa hay suy ngẫm vẩn vơ và quan sát mọi chuyện xung quanh, mình thường kết nối chuyện người khác sang chuyện của mình.
- So với một người đang làm lao động ngoài đường, mình ngồi trong máy lạnh cafe là sướng lắm rồi.
- Cũng là làm việc tự do, có người phải chạy xe ôm, phải đi công trình, mình được ngồi nhà gõ bàn phím, chẳng phải sướng sao.
- So với một người đang làm văn phòng đi từ sáng sớm đến tối khuya chỉ chơi được với con một chút, mỗi ngày mình có hẳn vài tiếng chơi thoải mái với con, ăn 3 bữa đầy đủ cùng cả vợ và con, đúng là rất sướng.
Mình thấy rằng, đã là con người, không tránh khỏi so sánh. Vậy hãy đẩy cái sự so sánh đó nhìn về những người kém may mắn hơn mình, để biết ơn những gì mình đang có.
Để biết ơn được nhiều, thì hãy hạ tiêu chuẩn xuống mức tối thiểu nhất.
Hãy tưởng tượng giống một vị tu hành, không có gì ngoài bình bát và bộ áo mặc trên người. Nếu mình như vậy, một mái nhà che mưa nắng cũng rất tốt, không cần to. Một bữa cơm có thịt cũng tốt, không cần bò Wagyu. Một cơ thể khoẻ mạnh để tự đi bộ được là tốt, chưa cần phải có đôi giày 2 triệu.

Bạn có bình luận hay câu hỏi gì không?