Mình đã về đích cuối cùng sau hơn 7 tiếng chạy Marathon 42km như thế nào?

Hôm nay chân đau rã rời, đau tới mức mình đi bộ thua cả một bà cụ chống gậy trên đường. Đau nhưng mà đáng, vì cái ‘đau’ này là tấm huy chương ghi nhớ một dấu mốc mình mới trong cuộc đời mình – về đích và hoàn thành full marathon 42km. Mình viết lại những dòng này để kể lại hành trình vừa rồi của bản thân.

Chuyện bắt đầu vào một ngày không biết đẹp hay xấu trời cuối tháng 2, khi chị Cát Phượng – đồng nghiệp công ty đồng thời là đồng môn trong nhóm chạy bộ rủ vu vơ “Em ơi tháng 6 này có chạy Marathon Quy Nhơn đó, em có tham gia chung cho vui không.” Bản thân là một đứa ham vui, nên cái gì vui mình nhào vào liền. Lên web VnExpress thấy quảng cáo cung đường đẹp quá, chạy qua biển rồi qua đồi cát các thứ – máu chinh phục dâng trào liền đăng ký ngay. Tuy lúc đó chưa chạy giải bao giờ, 10 hay 21km gì cũng chưa từng trải qua, chạy 5km ở công ty vẫn thở phì phò nhưng vẫn máu me đăng ký … 42km lận. Để cho hành trình thêm phần chắc ăn, mình ngay lập tức book vé khứ hồi hai chiều Quy Nhơn – Sài Gòn và đặt luôn khách sạn cho chắc. Pặc pặc, 500K tiền vé, hơn 2 triệu tiền máy bay và 1 triệu tiền khách sạn đã bay khỏi thẻ trong một cái nháy mắt. Có mất tiền mới có động lực đúng không ta.

Book vé ngay lúc 21:33 trong một đêm cảm hứng dâng trào.

Từ đó trở đi, vẫn chăm chỉ chạy bộ mỗi tuần ở công ty. Công ty mình hay ho lắm, có CLB chạy bộ sáng thứ 3 và thứ 5 hàng tuần. Thứ 3 là chạy thành tích, tăng dần theo tuần. Ví dụ tuần này đang là tuần thứ 24 của năm thì chạy 24 vòng (mỗi vòng công ty khoảng 330m). Thứ 5 thì chạy tự do. Cuộc vui Marathon 42km vẫn còn xa lắm, tận tháng 6 lận nên chưa có lo gì cả.

Đây là CLB Chạy Bộ rất vui ở công ty mình.

Tháng 4 có một biến cố bất ngờ xảy ra. Các anh chị em trong CLB Chạy Bộ rủ nhau tham gia Mekong Delta Marathon và có 3 cự ly để chọn 5 – 10 hoặc 21km. Lần đầu chạy miền tây, nghĩ là kể ra chạy 5-10 thì ngắn quá hơi buồn, chạy 21km cho được nhiều tận hưởng cho sung sướng. Vậy là một lần nữa nhắm mắt đưa tay đăng ký 21km – cho dù đến thời điểm đấy chưa bao giờ tập luyện chạy quá 10km hiu hiu. Ngày 21/04/2019, 2 ngày trước sinh nhật tuổi mới, mình hoàn thành 21km với thời gian đâu đó khoảng 3:10:00′ thì phải. Lần đầu chạy chiến thuật là bám theo anh đội trưởng đội chạy bộ, chạy theo tốc độ của anh, uống nước theo kiểu anh nói, khi gần chuột rút thì biết đi lùi để giãn cơ. Nói chung là một giải chạy rất thành công, lần đầu biết mùi chạy giải vui thế nào, học được kha khá các tips để áp dụng khi chạy (ví dụ như pha tỉ lệ 3:1 nước suối và điện giải để tránh khát nước) – và về đích trước giờ kết thúc để có huy chương.

Đây là chiếc huy chương và áo chạy lần đầu tiên trong đời haha.

Với thành công của lần đầu tiên tham dự giải, mình nghĩ rằng mình ngon lành lắm rồi. 21km về tới đích mà không bị chấn thương gì, hôm sau đi làm không bị ê ẩm gì thì chứng tỏ chăm chỉ tập luyện xíu xíu nữa là. Thế là sau chuyến hành trình 21km về, mình lười tập luyện đi hẳn. Lấy cớ nghỉ ngơi một tuần sau khi chạy xong thành ra nghỉ ngơi cả tháng luôn – không chạy thêm bữa nào hết.

Đêm ngày 19/05 sinh nhật bác Hồ, mình bất chợt nhìn vào lịch và nhận ra là chỉ còn 3 tuần nữa thôi là đến lịch chạy rồi – nếu mà không tập thì muộn mất. Thế là tức tốc lên Google tìm ngay từ khóa “lịch tập luyện marathon trong 3 tuần” và cũng ra được một cái lịch cơ bản ngày nào tập gì. Cơ bản là chạy 10-15km mỗi ngày, cuối tuần thì chạy dài 20 – 30km. Lúc lập ra lịch này mình cũng hào hứng lắm, ghi hết lên Google Calendar mỗi ngày chạy lúc mấy giờ bao nhiêu kilomet các kiểu – quyết tâm thực hiện cho bằng được. Theo lịch thì ngày đầu tiên trong 3 tuần cần hoàn thành 10km. Hôm đó là 20/05, vừa hoàn thành sự kiện tại RMIT Quận 7, mình quyết định chạy một lèo từ Quận 7 về Tân Bình luôn. Cũng cố gắng chạy được đâu cỡ 4km thì đau chân, lết bộ được thêm 3km nữa được 7km thì thấy một quán The Coffee House ven đường, liền ghé vào làm một ly trà đào rồi tụt hứng gọi Grab nốt quãng đường còn lại. Sau một thời gian dài nghỉ chạy, hậu quả của việc chạy lại 7km là mình ê ẩm suốt 3 ngày sau đó – và lại lấy lý do đó cho việc 2 tuần tiếp theo không tập luyện gì.

Tới mùng 3/6, tức là một tuần nữa thôi chạy rồi – lúc này mình hơi hoảng. Buổi tối hôm đó lôi giày ra chạy thử 3km, thở không ra hơi. Hoang mang tột cùng. Sáng hôm sau lôi giày ra chạy được 1km thì đau đầu gối không chạy được nữa – hoang mang tập hai. Trong lúc hoang mang mình đã nghĩ ra sáng kiến là gửi thư xin BTC đổi cự ly từ 42km sang 21km, vì đã từng chạy 21km rồi nên chắc cố vẫn được. Tin buồn là mình quên mất đã hết thời gian đổi mất rồi huhu.

Bị BTC từ chối phũ phàng việc giảm cự ly hiu hiu.

Ba ngày trước buổi chạy mình đắn đo lắm – cứ nghĩ hoài. Nên thử thách chơi lớn với bản thân một lần thử chạy Marathon mà không tập luyện hay là nên quan tâm đến sức khỏe mình trước. Mình sợ chạy xong về lên cơn sốt ở nhà một tuần lắm. Hỏi sếp rồi hỏi gấu rồi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng chiều thứ Sáu mình vẫn khăn gói lên đường – với quyết tâm hoàn thành cự ly này, không chạy được thì đi bộ, không sao cả.

Quyết tâm được thể hiện bằng việc nguyên ngày Thứ 7 ở Quy Nhơn mình rất hạn chế đi chơi để giữ sức. Đi ăn được rủ rê nhưng cũng không ăn hàu sống (món mình rất khoái khẩu), không uống bia và coca, nạp càng nhiều cơm càng tốt để có năng lượng – quyết tâm đến thế chứ lỵ. Tối đến để yên tâm hơn, mình lên mạng tìm từ khóa “how to walk a marathon” để xem việc đi bộ có khả thi để hoàn thành một cuộc thi Marathon không. Chạy thì có thể mình vẫn cùi, nhưng đi bộ thì mình rất tự tin vì đi bộ mỗi ngày đi làm mà. Tìm được bài viết này nói về việc vừa đi bộ vừa chạy chậm và có thể hoàn thành khả thi Marathon trong 6.5 tiếng, mình mừng húm. Lần này cut-off time (thời hạn cuối để về đích) là 7 tiếng, nếu theo kế hoạch này thì có vẻ khả thi. Thế là cả tối ngồi lấy sổ nhẩm tính tốc độ quãng đường các kiểu, nhưng một chuyên gia thực thụ. Sau khi ngâm cứu yên tâm và xem xong Việt Nam – Curacao thì 10h mình lên giường, đặt đồng hồ 3h sáng hôm sau dậy.

Ghi chép rồi tính toán quãng đường như một chuyên gia thực thụ haha.

Sáng 3AM ngủ dậy. Ăn lót dạ bằng thanh năng lượng ban tổ chức cung cấp, nhỏ nhỏ mà khá hợp lý. Mình được dạy là sáng trước khi chạy đừng ăn nhiều cũng đừng ăn đồ lạ, tránh trường hợp chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Xong rồi khăn gói quả mướp lên đường. Đồ nghề gồm quần đùi đá bóng, giày Bitis không chuyên chạy bộ, một đôi tất bình thường, một cái mũ Arsenal mua trên Tiki, một cái túi đeo bên tay đựng 5 gói Gel GU, 200K có gì gọi taxi về và một chiếc tai nghe Airpod mới tậu hihi. Lên đường thôi.

Cự ly 42km tại giải này có khoảng hơn 600 người chạy. Đến nơi thì mình cũng chịu khó khởi động lắm. Vì mình biết nguy cơ khi chạy sẽ bị đau hông, đau cổ chân, đau đầu gối – nếu không khởi động kỹ, đặc biệt là mình có nguy cơ bị đau đầu gối rất cao. Tranh thủ ăn một gói GU rồi bắt đầu chạy.

5km đầu khá suôn sẻ, trời 4 giờ sáng Quy Nhơn mát mẻ, gió biển thổi hiu hiu, mình chạy ở đâu đó Top 3/4. Chạy 2km đi bộ 3 phút, đầu gối bên trái bắt đầu đau nhẹ nhưng mình nghĩ cứ từ từ sẽ không sao.

Đến km số 7, đầu gối bên trái chính thức đau – quyết định đi bộ một tí rồi kiếm trạm y tế xịt thuốc giảm đau xem có chạy được nữa không. Đi bộ thêm được 1-2km nữa rồi thử cố chạy mà không nổi, cứ nhấc chân lên chạy là đau đầu gối rồi, hậu quả của việc không chịu tập luyện đây mà. Thôi thì đành chuyển qua đi bộ nhanh. Nếu chạy thì có thể đạt tốc độ 6-7 phút/km, đi bộ thì cố gắng duy trình 9-10 phút/km vậy. Vậy là đi bộ. Khúc này cũng bắt đầu tới chân cầu Thị Nại. Đi bộ được 1-2km thì bắt đầu thấy đoàn 21km vượt lên ầm ầm – hơi nhục rồi nhen. Họ xuất phát sau mình 30 phút mà bây giờ đã phóng ầm ầm rồi – nhưng thôi không sao, cứ tập trung vào việc của mình trước đã. Một trong những thử thách tâm lý mà dân chạy cần vượt qua được đó là khả năng ‘bơ đi mà sống’ với những người xung quanh. Giả dụ như khi mới xuất phát bạn thấy những người xung quanh chạy ầm ầm và bạn cũng hối hả chạy theo mà không lượng sức mình, bạn sẽ gục giữa chừng. Hay như trường hợp mình ở trên, mới chạy được 1/4 đường mà thấy mọi người vượt lên gần hết, nếu không tự động viên bản thân thì dễ nản giữa đường lắm. Hãy coi cuộc chạy này là mình đang đua với chính bản thân mình, mình đang tự thử thách bản thân mình, không cần hơn đua với bố con thằng nào hết đâu nha.

Cảnh trên cầu Thị Nại đẹp ơi là đẹp. Một trong những động lực để mình đăng ký 42km là chạy qua khúc này ngắm cảnh đấy. Thấy Việt Nam mình còn nhiều nơi đẹp quá mà mình chưa có đi được mà!

Đến cuối chân cầu Thị Nại, hình như khoảng 15km là đoạn phân tách giữa nhóm chạy 21km và 42km. Nhóm 21km quay đầu lại chạy về đích, nhóm 42km chúng mình tiếp tục hành trình phía trước. Lúc này thì thấy mình đã rớt xuống gần cuối rồi, chắc trong 600 người chạy 42km thì mình ở đâu đó khoảng 500 rồi, quay đầu lại chỉ thấy lác đác vài người, phía trước mình cũng chỉ còn 1-2 người thôi. Nhưng mà kệ, hôm nay đã quyết tâm là nếu bản thân có là người cuối cùng thì cũng phải lết xác về đích mà.

Nắng đã lên cao, lượng người đã thưa thớt dần, lúc này đã gần 3 giờ đồng hồ trôi qua rồi.

Từ 15 tới 27km là một quãng đường kinh hoàng. Khu đồi cát Quy Nhơn đẹp thật đẹp, nhưng không có lấy một bóng cây. Trời Quy Nhơn 8 giờ sáng đã nắng như 12 giờ trưa Sài Gòn rồi. Trong lần chạy 21km lần trước, khi tới km 17-18 là mình bắt đầu thấy uể oải rồi, chứng bệnh khi gần tới đích ấy mà. Vậy mà lần này khi chạy 42, lúc chạy qua mốc 21km mình vẫn thấy bình thường, trong đầu nghĩ ừ còn tận 21km nữa cơ mà. Lúc này vẫn duy trì tốc độ đi bộ 9-10 phút/km, vẫn có hi vọng về đích được trước 7 tiếng.

21km rồi đây.

Từ 27 tới đâu đó 33-34km, chạy qua làng Nhơn Hội. Qua làng được cái có nhiều cây, nhiều bóng mát hơn, nhưng đường làng thì xấu. Chạy marathon qua làng lúc nào cũng vui nhất, hồi xưa chạy Hậu Giang thì được bà con mang dưa hấu rồi nước mía ra đãi, lần này ở Quy Nhơn thì bà con cắt sẵn xoài ra mời runners – thấy có động lực hơn hẳn. Thi thoảng trên đường chạy lại có một cụ già hoặc đám nhỏ vừa đứng vừa cổ vũ – thấy rất chi là hay ho.

Đến 35km thì mình chạm ‘bức tường’ – một thuật ngữ nói đến việc chạm đến giới hạn của bản thân. Trước đó đang hăng say khỏe khoắn bao nhiêu, tự nhiên đến đoạn này yếu hẳn. Trước đó mình đang đi bộ khá ổn tốc độ 9-10 phút/km, tự nhiên tới đoạn này không thể duy trì được nữa. Lúc này mình đã bỏ hẳn ý định về đích trước 7 tiếng rồi, mà chỉ dặn lòng là đừng bỏ cuộc thôi – cứ duy trình tốc độ đi bộ chậm 13-14 phút/km. Từ lúc này là không chạy bằng thể lực hay tốc độ gì nữa hết, chỉ có ý chí dẫn dắt mình về đích thôi. Chân lúc này đã không còn cảm giác rồi, cứ cố lết đến trạm tiếp nước để đổ chút nước lạnh vào chân tiếp thêm năng lượng để lết thêm.

Đợt này mình vừa chạy vừa nghe audio Đường Xưa Mây Trắng kể về câu chuyện cuộc đời của Phật. Mình cứ vừa nghe vừa tự nhủ, hồi xưa Phật khổ ơi là khổ, ngày nào cũng cuốc bộ chân đất cả chục ki lô mét, ăn thì ngày có một bữa với nắm cơm trắng muối mè thế mà ngài vẫn sống vẫn vui được – mình có 42km thì có gì đâu mà than thở, cố lên nào. Đấy, cứ thế mà tiến lên.

Khi đến chân cầu Thị Nại để quay đầu lại về đích (khoảng 36km gì đó rồi), đây là lúc bà con phía sau mình bắt đầu vượt lên. Mình nhớ thời điểm đó còn đâu khoảng 10-20 người gì đó phía sau, nhưng rồi từ từ mọi người cứ chạy vượt lên thôi, đến khoảng 38km thì hình như mình đã là người cuối cùng mất rồi. Kệ, không về được đầu thì làm người về cuối, cũng là một dấu ấn đáng nhớ. 40km là điểm 11h trưa, đúng 7 tiếng đã trôi qua, các tình nguyện viên đã bắt đầu dọn dẹp rồi. 2km cuối tưởng ngắn mà dài không tưởng, mình tốn gần 30 phút cho quãng đường hằng ngày đi bộ hết có 15 phút này.

Cuối cùng cũng về được tới đích! Hoàn thành lời hứa đề ra, dù gì thì gì cũng phải về đích.

Và thế là từ giờ mình có thể tự tin tuyên bố, 42km mình còn làm được thì chả có gì phải sợ hết. Hehe.

Tự hào là người về đích cuối cùng
Advertisements

5 thoughts on “Mình đã về đích cuối cùng sau hơn 7 tiếng chạy Marathon 42km như thế nào?

  1. Chúc mừng anh vượt qua được giới hạn của bản thân nha! Anh kể chuyện lôi cuốn quá. Cám ơn anh đã chịu khó chụp hình dù mệt, hình biển Quy Nhơn đẹp quá ạ!

    Like

  2. Kỉ niệm vui, thú vị quá anh ha. Hy vọng những giải tới Anh đầu tư tập luyện nhiều hơn để cảm nhận được thành quả của mình

    Like

Bạn có bình luận hay câu hỏi gì không?

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

About Lê Tuấn Anh

Bốn năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tư vấn hướng nghiệp và phát triển bản thân.