Chị bảo “Mấy bài viết của mày rất hay, nhưng chị chỉ thấy hợp với tụi học sinh cấp ba và sinh viên. Chị đi làm rồi thấy những thứ mày viết nó đương nhiên ấy, không học được gì.”

Em bảo “Em thấy mấy thứ anh viết nhẹ nhàng, có tác dụng ‘dỗ dành’ và hợp với mấy em còn thiếu trải nghiệm, nhưng mà những nội dung này chưa đủ để thúc cho mấy em ý làm việc tốt hơn và năng suất hơn ạ”.

Tôi xin xác nhận tất cả những điều trên đều đúng, và bản thân tôi cũng nhìn thấy thực trạng như trên. Tôi gọi đó là thực trạng, và không coi nó là vấn đề. Có một câu châm ngôn của ai đó mà tôi rất thích: “Cách nhanh nhất để thất bại là cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người”. Tôi là người sống đơn giản, tôi chia những người xung quanh mình thành 3 nhóm:

  • Nhóm 1: Những người thích, yêu quý, hòa hợp với mình
  • Nhóm 2: Những người ghét, không thích, không hợp với mình
  • Nhóm 3: Những người chả biết mình là đứa nào và liên quan gì đến cuộc đời người ta

Cả ba nhóm trên luôn luôn tồn tại, chỉ là ở mỗi thời điểm thì nhóm nào ít nhóm nào nhiều mà thôi. Phương châm sống của tôi cũng rất đơn giản: hãy dành thời gian để làm những điều đang làm cho nhóm 1, thêm thời gian để cho những người nhóm 3 có thể qua nhóm 1 – và nhóm 2, đừng quan tâm làm gì.

Mỗi một người sẽ có những thế mạnh khác nhau, hòa hợp với những nhóm người khác nhau – chính vì vậy nếu mình đọc một bài viết, nghe một lời khuyên, xem một video của một người mà thấy không vào, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng người đó có hệ tư tưởng khác với mình, không có ai là đúng hay sai hoàn toàn ở đây cả.

Ví dụ những năm học đại học và mới ra trường, tôi rất thích “Tony Buổi Sáng” và “Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu” vì những bài viết rất thực tiễn và truyền cảm hứng trong đó. Đi đâu tôi cũng giới thiệu với mọi người. Trải qua nhiều năm đi làm, tư duy của tôi có lớn lên, tôi bắt đầu quan tâm đến những dòng sách triết lý, tâm lý hay trải nghiệm sâu sắc nhiều hơn. Bây giờ tôi đọc Osho, Dám Bị Ghét, Nhật ký Anne Frank – và bản thân cảm thấy những cuốn như Tony Buổi Sáng không còn có nhiều giá trị với mình. Nói như vậy, không phải vì sách đó không hay hay sáo rỗng, chỉ là nó đã rất hợp với một độ tuổi của tôi, và ở độ tuổi này thì không hợp nữa. Chính vì vậy, cá nhân tôi thấy rất buồn cười khi chúng ta cứ dành thời gian tranh cãi xem sách này hay, sách này không hay, cố gắng áp đặt suy nghĩ của mình vào người bạn của mình để bắt họ cũng công nhận sự hay giống như mình. Thật ra hay hay dở, tùy mỗi người mà.

Trong công việc, mỗi người chúng ta cũng nên học việc không cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người. Cái gì mình làm tốt thì nói làm tốt, cái gì mình dở thì cứ nói làm dở. Ví dụ khi tôi làm hướng nghiệp, tôi làm tốt những việc như tư vấn CV, tìm việc, xây dựng thói quen cho các bạn trẻ khoảng 18-25 tuổi, và tôi không giỏi lắm trong việc khai thác sâu những câu chuyện tâm lý, giải quyết các xung đột nơi công sở hay các vấn đề liên quan đến thăng tiến trong công việc. Những khía cạnh đó có người giỏi hơn tôi, và tôi không ngần ngại giới thiệu khách hàng của mình cho những người đó. Nếu tôi tham, cái gì cũng vơ vào làm, dần dần tôi sẽ mất uy tín của bản thân mình. Bạn cũng vậy, nếu bạn có một việc gì đó không làm được, nhưng vì nể nang, vì không muốn nói không và vẫn vơ vào làm, đến khi không làm được có phải ảnh hưởng đến uy tín của mình không.

Xin trích một đoạn trên Báo Khỏe và Đẹp để kết bài viết này: “Người hoàn hảo là mong ước vô tưởng của tất cả loài người trên trái đất. Có một câu nói khá hài hước nhưng chí lý “người hoàn hảo nhất là người luôn biết mình không phải là người hoàn hảo”.  Ai cũng có điểm mạnh và điểm yếu của riêng mình, vì thế thay vì cố gắng triệt tiêu điểm yếu bạn hãy phát huy hết sức điểm mạnh của mình, tìm những người có điểm mạnh mà mình chưa có để hợp tác với họ, bạn sẽ có một team hoàn hảo. Không có cá nhân hoàn hảo, chỉ có nhóm hoàn hảo được tạo ra từ những con người có điểm mạnh riêng, bạn không thể thành công nếu không biết dùng sức từ nhiều nguồn năng lượng khác.”

___

Tôi đang ép bản thân mình viết một blog mỗi ngày. Tôi biết giờ này bạn có rất nhiều thứ vui hơn để làm, nhưng đã dành thời gian đọc hết blog của tôi, thật sự rất cảm ơn bạn vì điều đó.

Các bài viết khác: https://anhtuanle.com/articles/

1 Comment

Leave a Reply to Cô Xám Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.